Triết học bắt đầu với Socrates, một triết gia Hy Lạp (469–399 trước Công Nguyên). Ông chú trọng tự xét mình và chất vấn người khác. Theo Socrates, nếu một người là triết gia thì người đó không có trí tuệ hoàn chỉnh. Người đó ở giữa vô tri và trí tuệ; người đó là người yêu mến trí tuệ. Người đó không kiêu ngạo, vì không hài lòng với bản thân và biết rằng mình không biết. Mặt khác, người đó chưa khôn ngoan, vì vẫn đang điều tra trí tuệ. Là triết gia, người đó nhận ra giới hạn của con người, tức là giới hạn của kiến thức. Hoạt động của triết gia có thể gây phản ứng tiêu cực từ công chúng, vì con người thường tin rằng họ khôn ngoan, dù thực ra không phải vậy. Mọi người muốn là chuyên gia ở một lĩnh vực và có một ít kiến thức. Họ không muốn thừa nhận rằng kiến thức của con người có giới hạn. Đó là lý do triết gia đặc biệt: người ấy có cách hệ thống để kiểm tra và khám phá giới hạn của kiến thức con người. Nhờ đó, triết gia đã thay đổi cách nhìn về trí tuệ.