John Stuart Mill (1806–1873) là một nhà triết học, nhà kinh tế, công chức và người tiên phong ủng hộ quyền phụ nữ người Anh, đã đóng góp rất lớn cho chủ nghĩa kinh nghiệm và triết học chính trị tự do. Mill đã làm phong phú thêm chủ nghĩa vị lợi, một học thuyết đạo đức do Jeremy Bentham phát triển. Trong xã hội theo chủ nghĩa vị lợi, các hành động được coi là chính đáng nếu chúng tạo ra hạnh phúc lớn nhất cho số đông và giảm bớt đau khổ. Vì vậy, nguyên tắc đạo đức cơ bản của chủ nghĩa vị lợi là Nguyên tắc Hạnh phúc lớn nhất: hành động để thỏa mãn mong muốn và đem lại điều tốt nhất. Mill nhấn mạnh rằng điều răn trong Kinh Thánh "Hãy yêu người lân cận như chính mình" là biểu hiện lý tưởng của đạo đức vị lợi. Với mục tiêu cải thiện nhân loại, Mill tin rằng nếu chúng ta cố gắng tiến gần đến lý tưởng này thì thế giới sẽ tốt hơn. Mill cũng thừa nhận rằng giống như những nguyên tắc đạo đức khác, chủ nghĩa vị lợi không phải là một giáo thuyết hoàn hảo, nhưng đó không phải lỗi của hệ thống mà là do tính phức tạp của các vấn đề con người.