Georg Wilhelm Friedrich Hegel (1770 – 1831) là một triết gia người Đức, có tư tưởng ảnh hưởng sâu rộng đến sự phát triển của chủ nghĩa Mác, hiện tượng luận, hiện sinh, phân tâm học và triết học phân tích.
Về nhân cách:
Đối với Hegel, “sở hữu” (quyền có cái gì đó là của mình) là điều cốt lõi trong việc khẳng định bản sắc cá nhân. Nói cách khác, là một con người, ta có ý chí tuyệt đối và vô hạn, đó chính là nhân cách. Khác với con người, một “vật” thì không tự do, không có tính cá nhân và không có quyền. Nó thiếu tính chủ thể. Trong khi con người xem chính bản thân mình là đối tượng của mình, thì một vật lại ở bên ngoài chính nó. Ví dụ, dù động vật có thể trực giác, bản thân nó vẫn chỉ là một vật, vì nó là cái ở bên ngoài và không có mục đích tự thân. Vì thế, mục đích căn bản của một con người là quyền được đặt ý chí của mình vào bất kỳ vật nào và gắn cho nó thuộc tính “của tôi”.