Aristotle là thầy của một cậu bé mười ba tuổi tên Alexander, người sau này trở thành Alexander Đại đế, vị vua của vương quốc Hy Lạp cổ đại Macedonia.
Về hạnh phúc:
Đối với Aristotle, một đời sống đạo đức là một đời sống lý trí. Nó nên tập trung xung quanh mục tiêu cuối cùng, đó là sự thỏa mãn (eudaimonia). Eudaimonia không phải là kết quả sau một nỗ lực cả đời. Nó không phải điều ta chờ đợi ở tương lai, như chờ đến lúc về hưu để làm những gì mình muốn. Nó là cả cuộc đời trưởng thành, dễ chịu và ổn định. Aristotle cho rằng ta có thể xác định eudaimonia bằng cách xét chức năng của con người. Điều tốt của một vật liên quan đến chức năng của nó. Ví dụ, điều tốt của người thổi sáo là thổi hay. Vì vậy, làm điều gì đó thật tốt là phù hợp với đức hạnh hay sự ưu tú. Trong trường hợp này, ta có thể coi điều tốt của con người là điều tốt của linh hồn, chứ không phải của thân xác như sức khỏe hay vẻ đẹp. Điều tốt của con người cũng không phải là những thứ bên ngoài như tiền bạc, quyền lực hay địa vị. Tuy nhiên, hạnh phúc vẫn cần những của cải bên ngoài, vì ta không thể làm những việc tốt nếu không có tài nguyên. Tóm lại, hạnh phúc đến khi ai đó làm điều gì đó tốt phù hợp với đời sống theo đức hạnh.
Về đức tính cá nhân:
Đức tính là năng lực, khả năng làm tốt một việc gì đó. Đức tính đạt được bằng thói quen, như học nghề thủ công. Nó là trạng thái giúp ta làm điều đúng. Đức tính tính cách liên quan tới hành động và cảm xúc, ở đó cả thừa lẫn thiếu đều là sai. Nói cách khác, ta nên rèn luyện cảm xúc để phản ứng vào đúng lúc, với đúng người, theo cách đúng và về những điều đúng. Ở đây, đức tính hướng tới điểm ở giữa. Ví dụ, không biết sợ hãi hay quá sợ hãi đều không tốt, còn mức trung gian thì đúng đắn.
Nguyên nhân:
Theo Aristotle có 4 loại nguyên nhân:
1) Nguyên nhân vật chất: vật liệu tạo nên một vật, ví dụ đồng của một bức tượng
2) Nguyên nhân hình thức: hình dạng, điều làm nên nó là gì, ví dụ hình dáng của bức tượng đồng
3) Nguyên nhân tác động (hiệu lực): nguồn chủ yếu gây ra sự thay đổi, ví dụ người thợ là nguyên nhân làm nên bức tượng đồng
4) Nguyên nhân mục đích: mục tiêu cuối cùng mà điều đó được làm. Trong trường hợp bức tượng đồng, mục đích cuối cùng là mang lại niềm vui về thẩm mỹ.
Nguyên nhân mục đích và công dụng trong tự nhiên:
Giải thích một điều bằng cách quy về ý nghĩa là một dạng triết học tiền-Socrates. Aristotle bác bỏ cách này, vì đời sống không thể chỉ giải thích bằng vật chất. Ông cố gắng kết hợp công dụng và ý nghĩa. Ví dụ, nếu mục đích của một bức tường là để bảo vệ (hình thức), thì ta cần đá và khúc gỗ (vật chất). Bức tường không tồn tại vì đá hay gỗ, mà tồn tại để mang lại sự bảo vệ và an toàn. Điều tương tự áp dụng cho các trường hợp khác.